Vừa qua, trên kênh ALO Media Entertainment đã đăng tải một clip quay lại trích đoạn của chương trình Cơ hội cho ai, do MC Lại Văn Sâm dẫn dắt.
Trong clip, MC Lại Văn Sâm trải lòng khi chứng kiến cảnh các "sếp" của những công ty, tập đoàn lớn phỏng vấn chàng trai Nguyễn Xuân Kiệt về làm việc. Anh nghẹn ngào nói:
"Có những câu chuyện dù không liên quan tới tôi, nhưng lại khiến tôi nhớ đến những kỷ niệm của mình. Những kỷ niệm này khiến tôi tủi thân lắm.
Tôi nhớ, năm phiên dịch 1981, tôi trở về nước sau một thời gian du học tại Nga, mới chỉ 24 tuổi. Lúc đó, tôi còn rất trẻ và phải đi xin việc, nhưng lại không có những cơ hội tuyển chọn, phỏng vấn như bây giờ.
Tôi học đại học đến 6 năm ở Nga, nhưng về lại không được phân công công việc. Không có một cơ hội nào cho tôi khi xin việc trong nước, nên tôi phải trở lại Nga để đi làm.
Tới năm 1987, tôi lại về nước. Khi ấy, tôi đã 30 tuổi. Sau 12 năm tại Nga trở về, vẫn không một nơi nào nhận tôi. Tôi vô cùng tủi thân.
Đột nhiên một hôm, có một anh bạn giới thiệu tôi đến một cơ quan nọ mà tôi không tiện nói tên. Anh bạn đó nói cơ quan này đã tuyển người biết tiếng Nga.
Tôi hăm hở lắm, chỉ mong được nhận để được vào biên chế nhà nước. Thời kỳ đó, nếu không được vào biên chế chỉ có vất đi.
Lúc tôi đến cơ quan đó, có một ông già lớn tuổi tiếp tôi. Ông ấy bật cái đài Hoa Sen (một loại đài radio) lên và bảo tôi dịch trực tiếp chương trình thời sự của Nga đang phát.
Tôi sung sướng lắm vì được thực hành ngay kỹ năng của mình. Với tôi lúc đó, việc dịch một bản tin thời sự 30 phút là chuyện bình thường. Tôi ngồi cắm cúi dịch, nhưng chỉ sợ sai, sợ phạm chính trị, lo lắng lắm.
Dịch xong thì người đàn ông đó bảo tôi cứ về đi. Lúc tôi đi xuống sân, anh bạn kia nói thẳng vào mặt tôi: "Mày ngu lắm, sao không kể cho ông ấy một câu chuyện cười. Ông ấy có biết tiếng Nga đâu".
Bây giờ, tôi đứng đây và cảm thấy tủi thân vô cùng khi đứng trước các sếp, các giám đốc.
Tôi tủi thân vì thấy có quá nhiều vị sếp, giám đốc làm ăn lớn, chủ quản công ty to đang ngồi tạo cơ hội cho một chàng trai. Ngày xưa, tôi đâu được ai tạo cơ hội để thử việc như thế này".
Được biết, MC Lại Văn Sâm từng có thời gian dài học tập và làm việc tại Nga, nhưng đến khi về nước lại không nhận được công việc như mong muốn. Anh từng phải phụ mẹ vợ bán hàng tại chợ Đồng Xuân suốt một năm trời.
Trương Bao là một trong những người có thể đảm đương nhiệm vụ gánh vác nhà Thục vào thời kỳ hậu Tam Quốc.
Vào lúc Triệu Vân qua đời, Gia Cát Lượng khi đó chưa hay tin còn đang vui vẻ uống rượu ở nhà. Giữa giây phút hoan lạc đó, con trai Triệu Vân mang theo vết thương nghiêm trọng trên mặt vội vàng chạy đến, Gia Cát Lượng lúc đó liền cảm thấy có chuyện gì không ổn phát sinh. Quả nhiên con trai Triệu Vân vừa khóc vừa báo phụ thân của mình đã qua đời.
Gia Cát Lương nghe tin, không thể kiềm chế sự đau xót mà hét rằng: "Ta đã mất đi một cánh tay rồi!".
Đối diện với việc Thục Hán tổn thất đi một vị đại tướng, Gia Cát Lượng đau buồn là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiễn khi Trương Bao chết, Gia Cát Lượng lại không chỉ có mỗi khóc thương.
Trong lịch sử, Trương Bao tuy danh tiếng không bằng cha mình là Trương Phi nhưng lại là một đại tướng rất tài năng.
Đặc biệt là và thời kỳ hậu Tam Quốc, Trương Bao được xem là một trong những người có thực lực gánh vác nhà Thục, luôn được Gia Cát Lượng tin tưởng coi trọng.
Trương Bao nhiều lần từng cùng Gia Cát Lượng phạt Ngụy.
Công Nguyên năm 229, dưới sự dẫn dắt của Trương Bao, quân Thục thế như chẻ tre, một mạch công phá Âm Bình, hạ Vũ Đô, đại tướng nhà Ngụy là Quách Hoài hoàn toàn không thể cản đường, phải vứt đao cởi giáp bỏ chạy bảo toàn tính mạng.
Để có thể bắt được Quách Hoài, Trương Bao dẫn đội kỵ binh thúc ngựa đuổi theo. Tuy nhiên không biết do phi ngựa quá nhanh hay vì đường núi hiểm trở, mà Trương Bao không may bị ngã xuống vach núi, chấn thương nghiêm trọng.
Dù được binh sĩ cứu sống và đưa về doanh trại chữa trị, nhưng không được bao lâu thì qua đời.
Đối với sự mất mát này, Gia Cát Lượng như phải chịu một sự đả kích trước giờ chưa từng có, ông gào khóc tràng phiên dịch rồi thổ huyết ngã xuống đất bất tỉnh. Cũng chính từ đó mà bệnh tình của Gia Cát Lượng bắt đầu diễn ra.
Gia Cát Lượng cảm thấy đau xót và tuyệt vọng trươc sự ra đi đột ngột của Trương Bao.
Vậy tại sao phản ứng của Gia Cát Lượng đối với Trương Bao lại quá mạnh mẽ như vậy?
Trong khi đối với Gia Cát Lượng mà nói, Triệu Vân không chỉ là một vị tướng tài ba mà còn là một người tri kỷ đã cùng nhau sát cánh qua bao năm tháng. Chẳng lẽ, Triệu Vân không quan trọng bằng Trương Bao sao?
Thực chất giữa Triệu Vân và Trương Bao, Gia Cát Lượng không hề có ý biểu hiện bên trọng bên kinh, mà vì cái chết của hai người họ đối với Thục Hán có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.
Đầu tiên là Triệu Vân, ông qua đời vì tuổi gia, không phải vì chết đột ngột hay anh hùng đoản mệnh. Triệu Vân khi đó đã lớn tuổi, không còn dũng mãnh như năm nào nữa.
Thục Hán cũng không thể phái Triệu Vân tiếp tục dẫn quân đánh giặc, bởi giai đoạn này là lúc ông chỉ có thể an hưởng tuổi già, dù có ra trận cũng lực bất tòng tâm.
Dù sao thì Triệu Vân cũng đã dành hơn nửa cuộc đời mình để cống hiến cho nhà Thục, có thể nói Triệu Vân đã hoàn thành sứ mệnh.
Còn vai trò của Trương Bao lúc này lại hoàn toàn khác. Con trai Trương Phi lúc này đang tuổi sung mãn, là hi vọng tương lai của nhà Thục, được gọi là "tiểu Trương Phi".
Không chỉ võ nghệ siêu quần mà Trương Bao còn rất giống cha mình ở lòng trung nghĩa. Mỗi lần sát cánh trên chiến trường cùng Gia Cát Lượng, Trương Bao đều thể hiện vô cùng xuất sắc.
Trong quan điểm của Gia Cát Lượng, Trương Bao sớm đã xác định dành cả cuộc đời tận trung vì nhà Thục, đều hi vọng sớm có thể thực hiện lý tưởng thống nhất Trung Nguyên.
Vì vậy, sự ra đi đột ngột của Trương Bao cũng chắc khác gì chắt đứt nốt cánh tay còn lại của Gia Cát Lượng. Kế hoạch phạt Bắc chẳng còn ai để trông cậy, thế nên Gia Cát Lượng không chỉ cảm thấy đau xót mà còn vô cùng tuyệt vọng.
Tối ngày 29/2, trang tin Southfront xuất bản bài phân tích "Turkish Sultan-in-chief goes wild, threatens Putin, claims thousands of Syrian troops we killed" (tạm dịch: "Sultan
Thổ
" mất bình tĩnh, đe dọa (Tổng thống
Nga
) Putin, tuyên bố giết hại hàng nghìn lính
Syria
).
Nhằm đem lại cho độc giả cái nhìn khách quan, đặc biệt là trong bối cảnh một cuộc xung đột có sự tham gia của Thổ Nhĩ Kỳ và Nga có thể nổ ra bất kỳ lúc nào khi "Giờ G" - hạn cuối của việc Quân đội Syria rút khỏi Idlib sắp tới, chúng tôi xin lược dịch bài viết.
Khi "Sultan (quốc vương) Thổ" lên tiếng
Vào ngày 29/2, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan đã đưa ra một loạt yêu sách mới và tiếp tục thực hiện các hoạt động quân sự gây căng thẳng tại khu vực chiến sự Idlib, tây bắc Syria.
Cụ thể, ông Erdogan tuyên bố rằng hoạt động quân sự của Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ (TAF) ở Idlib không phải là một canh bạc và cũng không phải là một nỗ lực để mở rộng biên giới Thổ Nhĩ Kỳ.
Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ nói thêm rằng TAF đã vào khu vực "theo yêu phiên dịch cầu của người dân Syria" (có thể hiểu là để hỗ trợ các tay súng vũ trang sử dụng dân thường làm "lá chắn sống") và TAF sẽ không rời khỏi khu vực trừ phi người dân yêu cầu (đồng nghĩa với sự chiếm đóng lâu dài).
Nguy hiểm hơn, ông Erdogan nhắc lại việc ông đã điện đàm với người đồng cấp Nga Putin rằng lính Nga sẽ phải "cuốn gói" khỏi khu vực TAF đã triển khai các cứ điểm ở Idlib cùng với "chế độ Damascus (chính phủ hợp pháp của Syria) tới người cuối cùng.
Các tay súng phiến quân và khủng bố được Thổ Nhĩ Kỳ hậu thuẫn và viện trợ xe bọc thép M113.
Hàng nghìn lính Syria thiệt mạng, hàng chục nghìn người tị nạn "uy hiếp" EU
Mới đây Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố rằng hoạt động quân sự của TAF đã khiến hơn 2.100 lính Quân đội Arab Syria (SAA) thiệt mạng, phá hủy 300 trang thiết bị quân sự và 7 kho hóa chất.
Nếu những con số này là thực tế, thì không rõ các mũi tiến công của SAA ở đông nam Idlib sẽ còn lại những lực lượng nào, trong khi tất cả những thành công của TAF cho tới nay chỉ giới hạn trong việc tái chiếm khu vực thị trấn Saraqib và khiến hàng chục người lính Thổ thiệt mạng.
Bản đồ mặt trận Idlib cho tới cuối ngày 29/2.
Cuối cùng, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ cũng nhấn mạnh vào cuộc khủng hoảng di cư ở Liên minh Châu Âu (EU) và chính thức xác nhận rằng Ankara đang cố tình "tạo điều kiện" cho người tị nạn Syria đến Châu Âu.
Nhà lãnh đạo Thổ Nhĩ Kỳ cho biết một "làn sóng" 18.000 người tị nạn đã tập trung ở biên giới Thổ và EU từ 28/2 và nói thêm rằng con số này có thể lên tới 30.000 trong ngày 29/2.
Ankara đã "lật mặt" rằng họ luôn cố gắng "tống tiền" EU để có được hỗ trợ tài chính và ngoại giao cho các hành động của Thổ Nhĩ Kỳ ở Trung Đông.
Rõ ràng, nhà cầm quyền ở Ankara có "cách riêng" để giành được thiện cảm và gia tăng tầm ảnh hưởng đến cộng đồng quốc tế.
Cùng với hàng triệu người tị nạn ở nước ngoài, ngay trong lãnh thổ Syria cũng có tới hàng triệu người khác phải di tản khỏi các khu vực giao tranh trong 8 năm nội chiến.
Sau 1 thời gian dài khiến dân tình chờ đợi mòn mỏi, nhân ngày đặc biệt (29/2),
1977 Vlog
đã ra mắt clip thứ 7 với tựa đề "Chiếc lá cuối cùng – Quyền năng đất mẹ". Khác với những clip trước đây, sản phẩm lần này của anh em Trung Anh - Việt Anh lấy cảm hứng từ một tác phẩm nước ngoài là "Chiếc lá cuối cùng" của tác giả O. Henry chứ không dựa trên những tác phẩm văn học Việt Nam nữa.
Tuy nhiên, dù là văn học trong nước hay ngoài nước thì 1977 Vlog vẫn duy trì được sức hút của mình. Chỉ 3 tiếng sau khi đăng tải, clip đã nhận về gần 500k lượt xem với hơn 137k lượt like trên Youtube. Trên Facebook, lượng tương tác cũng khủng không kém với 140k like, 8,6k comment và 16k share.
Các bạn đã xem clip mới của chúng mình chưa?
Và như mọi khi, Trung Anh - Việt Anh tiếp tục đem đến cho dân mạng "đặc sản" cộp mác
1977 Vlog: những câu cà dịch vụ biên dịch khịa cực mạnh. Còn chờ gì nữa mà không save về ngay để đem đi rải ở khắp nơi nhỉ?
Thể thao mạo hiểm (danh từ): Hành động đi trêu điên hội cục súc.
Gắt chưa??
Chẳng biết ai giết ai trước nhưng mà hút thuốc là tự hại thân mình thì rõ rành rành rồi.
Mang câu này đi xách mé hội FA thì vui phải biết.
Một câu nói thôi mà gợi quá nhiều sự tò mò và trí tưởng tượng đấy nhé!
Mắng người khác một cách văn minh đây nè!
Trước những pha cà khịa cực gắt đến từ "vị trí" của 1977 Vlog, dân tình đã để lại vô số bình luận khen ngợi và thích thú:
-
Khối lượng thông tin đồ sộ, nhịp sống của cả thế giới được tổng hợp trong video này. Nể!
- Like và comment cái rồi xem vì biết kiểu gì cũng hay.
- Không những kịch bản hay mà còn có dàn diễn viên phụ mặt hài nữa chứ.
- Xem xong thoả mãn quá!
- Mỗi lần có tập mới là mỗi lần có meme mới.
- Lại thành trend rồi, đem rồi quote này đi cà khịa thì vui phải biết.
Bên cạnh đó cũng có 1 vài ý kiến góp ý với sản phẩm mới nhất của 1977 Vlog:
"Phong cách Việt Nam vẫn hợp với các anh hơn", "
Có vẻ clip nhạt dần theo năm tháng. Mấy clip đầu mình thấy hay hơn",...
Hiện tại số lượt xem của "Chiếc lá cuối cùng – Quyền năng đất mẹ" vẫn đang tiếp tục tăng lên. Thế nên chắc chắn sản phẩm này cũng sẽ nhanh chóng thu về nhiều triệu view như những clip trước đây của 1977 Vlog mà thôi.
Sau thành công rực rỡ của mùa đầu tiên, lên sóng vào cuối tháng 12/2019, The Witcher mùa 2 đã chính thức bấm máy vào đầu tuần vừa qua tại Vương quốc Anh. Dàn diễn viên chính bao gồm Henry Cavill (Geralt), Anya Chalotra (Yennefer), Freya Allan (Ciri) và Joey Batey (Jaskier) đều sẽ quay trở lại để tiếp nối mạch phim đang đến hồi gay cấn của mùa 1. Bên cạnh đó, một số gương mặt phụ khác như MyAnna Buring (Tissaia), Eamon Farren phiên dịch (Cahir), hay Anna Shaffer (Triss Merigold) cũng sẽ góp mặt trong mùa 2 này, hứa hẹn mang lại những câu chuyện thú vị và hấp dẫn hơn nữa.
Mới đây, Netflix cũng đã chính thức xác nhận danh sách những diễn viên - nhân vật mới sẽ gia nhập gia đình witcher trong thời gian tới. Trong đó, đáng chú ý nhất là cái tên Kristofer Hivju, người từng tham gia series đình đám Game of Thrones, sẽ đảm nhận vai diễn Nivellen trong mùa 2. (
Bạn đọc có thể tham khảo thêm ở bài viết này
). Bên cạnh đó, 3 witcher khác thuộc trường phái Sói giống như Geralt cũng đã lộ diện: Paul Bullion (Lambert), Yasen Atour (Coen) và Thue Ersted Rasmussen (Eskel).
Vai diễn witcher lão làng Vesemir của trường phái Sói cuối cùng cũng đã được công bố.
Tuy nhiên phải đến hôm nay, Netflix mới công bố vai diễn Vesemir - witcher già nhất và cũng giàu kinh nghiệm nhất của vùng Lục Địa, đồng thời cũng là thầy của Geralt, Lambert và Eskel. Cái tên được họ chọn mặt gửi vàng là Kim Bodnia, gương mặt quen thuộc trong vai Konstantin Vasiliev của series Killing Eve. Đội hình witcher trường phái Sói chính thức hoàn thiện và sẵn sàng đào tạo, bảo vệ Ciri kể từ mùa phim thứ 2.
Chia sẻ với fan hâm mộ về lựa chọn casting mới nhất này, showrunner Lauren Schmidt Hissrich cho biết: “
Tôi thực sự vui mừng khi có thể chào đón Kim Bodnia đến với đại gia đình The Witcher. Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ tài năng độc nhất vô nhị của ông ấy trong những series như Killing Eve hay The Bridge. Tôi cũng mong chờ Kim sẽ mang sức mạnh, sự kiên cường cũng như tấm lòng nhân hậu của mình vào vai diễn Vesemir - một nhân vật cực kì quan trọng trong mùa phim sắp tới
”.
Đây có lẽ là một cú twist thực sự mà Netflix dành cho fan hâm mộ, bởi trước đó, không ít người đã chắc mẩm rằng vai diễn Vesemir sẽ thuộc về diễn viên gạo cội Mark Hamill. Không phải chỉ vì ngoại hình phù hợp hay kĩ năng diễn xuất đỉnh cao, mà bản thân Mark Hamill với Netflix cũng đã nhiều lần bắn hint, “đưa đẩy” nhau trên mạng xã hội. Trong khi nam diễn viên này cho rằng bản thân ông là người phù hợp nhất để vào vai Vesemir (dù ông chưa từng nghe nói đến vũ trụ witcher), Lauren cũng từng tiết lộ đội ngũ Netflix cực kì muốn đưa ông về với gia đình witcher, thậm chí còn đã đàm phán với đại diện của ông rồi. Thế nhưng sau tất cả, Kim Bodnia mới là cái tên được lựa chọn.
Như vậy là sau nhiều lần "thả thính" nhau trên mạng xã hội, cuối cùng Mark Hamill cũng không thể đảm nhận vai diễn Vesemir như nhiều fan mong đợi. Nhưng biết đâu đấy, trong những mùa phim sau, ông vẫn sẽ tham gia The Witcher nhưng trong 1 vai trò khác thì sao.
The Witcher mùa 2 sẽ chính thức lên sóng trong năm 2021 nhưng chưa ấn định ngày cụ thể. Bên cạnh đó, Netflix cũng đang phát triển bộ phim điện ảnh anime có tên The Witcher: Nightmare of the Wolf, xoay quanh chính nhân vật Vesemir chứ không phải Geralt. Dù chưa có thông báo chính thức nhưng nhiều khả năng bộ phim này sẽ công chiếu trước khi mùa 2 ra mắt, như một bước đệm giúp khán giả hiểu rõ hơn về Vesemir - witcher đóng vai trò rất quan trọng đối với cả Ciri lẫn cốt truyện chung của mùa phim sắp tới.
Pháp tăng số ca nhiễm gần gấp đôi so với hôm trước
Tính đến chiều ngày 29/2, tổng số ca nhiễm Covid-19 tại Pháp đạt đến con số 100, tăng gần gấp đôi so với ngày trước đó (57 ca). Phần lớn các ca nhiễm mới đều tập trung ở 2 ổ dịch là
tỉnh Oise ngay cạnh Paris và vùng Haute-Savoie ở miền Đông nước Pháp.
Ngoài ra,
Bộ trưởng Y tế Pháp Olivier Veran cũng thông báo:
“Tất cả các cuộc tụ họp công cộng có hơn 5.000 người trong một không gian hạn chế đều sẽ tạm thời bị cấm trên khắp đất nước”.
Mỹ ghi nhận ca tử vong đầu tiên vì nhiễm Covid-19
Theo
AP
đưa tin, nạn nhân là nam giới, qua đời tại cơ sở y tế thuộc thành phố Kirkland, hạt King, bang Washington. Quan chức y tế xác nhận đây là trường hợp đầu tiên tử vong vì nhiễm Covid-19 ở Mỹ nhưng không tiết lộ thêm chi tiết.
Amy Reynolds từ cơ quan y tế bang Washington nói với phóng viên
AP
qua điện thoại: "Chúng tôi đang đối dịch vụ biên dịch mặt với tình huống khẩn cấp".
Thống đốc bang - ông Jay Inslee - cho biết: "Đây là ngày đau buồn khi một cư dân Washington đã qua đời trong dịch Covid-19. Xin chia sẻ nỗi đau với gia đình và bạn bè của nạn nhân. Chúng ta sẽ tiếp tục hành động cho đến một ngày không còn ai phải thiệt mạng vì chủng virus này nữa".
Tuy nhiên sau đó, Tổng thống Donald Trump lại cho biết nạn nhân là phụ nữ ngoài 50 tuổi với bệnh lý nền nghiêm trọng. "Bà ấy là một phụ nữ tuyệt vời" - Tổng thống phát biểu với các phóng viên ở Nhà Trắng, theo
CNN
đưa tin.
Italy tăng thêm 307 ca nhiễm Covid-19 vào thứ Bảy (29/2), tổng cộng đã có 1.128 người mắc bệnh
Theo người đứng đầu Ủy ban Bảo vệ Công dân Angelo Borrelli, trong số 1.128 bệnh nhân nhiễm Covid-19 bao gồm 50% trường hợp được cách ly tại nhà, 101 người khác chuyển vào phòng điều trị tích cực và 401 người đang nằm viện với tình trạng nhẹ.
Italy cũng đã tiến hành xét nghiệm đối với 18.500 người, trong đó 58% mẫu xét nghiệm diễn ra ở tâm dịch Lombardy.
Số ca tử vong đã tăng thêm 8 người vào hôm 29/2, bao gồm 6 người ở vùng Lombardy và 2 người ở vùng Romagna. Tổng cộng đã có 29 bệnh nhân qua đời vì nhiễm Covid-19 ở Italy.
Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở cuối cùng'
Cầu thủ người Nhật Bản Kazu Miura, vừa sang tuổi 53 hôm 26/2, nói về đam về và khát khao chơi bóng khi trả lời phỏng vấn tờ L'Équipe.
Năm 2020, "Vua Kazu" – như cách người Nhật Bản vẫn thường gọi ông, sẽ phá vỡ kỷ lục cầu thủ lớn tuổi nhất từng thi đấu chuyên nghiệp ở J-League và bóng đá thế giới... của chính ông. Ông chính là người đã truyền cảm hứng cho sự ra đời của nhân vật Tsubasa (hay Olivier Atton trong những phiên bản phương Tây) và đang trải qua mùa giải thứ 35 trong sự nghiệp.
Kazuyoshi Miura sinh ngày 26/2/1967. Ông rời Nhật Bản năm 15 tuổi và đến một ngôi trường bóng đá ở Sao Paulo. Ở miền đất của vũ điệu Samba, người đàn ông ấy chơi gần 100 trận chuyên nghiệp trong những màu áo khác nhau (Palmeiras, Jau, Coritiba và Santos). Ngay từ năm 20 tuổi, Kazu Miura đã là một huyền thoại ở Nhật Bản. Cha đẻ của bộ truyện tranh "Captain Tsubasa" được truyền cảm hứng một phần từ chính hình tượng Kazu Miura để sáng tác nên nhân vật Tsubasa, một tài năng bóng đá cũng từng đến với Brazil. Câu chuyện ấy về sau trở thành ấn phẩm thành công trên bình diện toàn cầu.
Hơn 3 thập kỷ sau, chúng tôi gặp Kazu tại Guam thuộc Mỹ - một hòn đảo quen thuộc và nổi tiếng với các du khách Nhật Bản, cách Tokyo khoảng ba giờ bay, khi ông đang chuẩn bị trước mùa giải. Hai tuần chuẩn bị miệt mài vào tháng 12 và thêm hai tuần nữa vào cuối tháng 1, "Tsubasa" đã sẵn sàng cho một chương mới trong sự nghiệp, mùa giải chuyên nghiệp thứ 35.
Vào tháng 1/2020, ông một lần nữa ký hợp đồng thêm một năm với CLB Yokohama FC. Từng là cầu thủ trẻ đầu tiên trở về quê nhà trong tư cách của một siêu sao vào thập niên 1990, Kazu Miura đã chơi 89 trận cho đội tuyển Nhật Bản và ghi 55 bàn. Số phận đưa ông đến Italy, Croatia và Australia, để rồi giờ đây ngay tại quê hương, Kazu Miura trở thành cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất thế giới vẫn còn thi đấu.
Ở CLB Yokohama còn có một cầu thủ lớn tuổi khác, Daisuke Matsui, cựu cầu thủ của Le Mans và Saint-Etienne. Ở tuổi 38, Matsui mang tới ánh mắt của một "cầu thủ trẻ" khi nhìn vào thần tượng của mình: "Tôi lại phải cảm ơn anh ấy. Tôi bắt đầu chơi với Kazu năm 19 tuổi, anh ấy đã truyền cảm hứng cho tôi. Tôi cũng đến Guam cùng anh ấy, rồi chứng kiến cách Kazu tập luyện và tôi thực sự bị sốc. Anh ấy vẫn tràn trề một niềm say mê thuần khiết với bóng đá. Anh ấy không khác gì một đứa trẻ...". Và đây là ước mơ của Matsui: "Tôi muốn tặng cho anh ấy một quả penalty để Kazu bước đến và ghi bàn".
Tháng 3/2017, ở tuổi 50, Kazu trở thành cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất ghi bàn trong lịch sử bóng đá thế giới. Thế còn ở mùa giải này? "Tôi biết mình có thể vẫn tiếp tục ghi bàn", Kazu - người hầu như không bao giờ chấp nhận một cuộc phỏng vấn nào - bảo thế. Phải mất đến hơn một năm để tờ L'Équipe (Pháp)có cơ hội thực hiện cuộc phỏng vấn này với Kazu Miura.
Những khoảnh khắc ấn tượng của King Muira
- Kazu, hãy bắt đầu với một câu hỏi hiển nhiên nhất dành cho ông lúc này: Khi nào ông sẽ treo giày?
- Tôi cũng không biết nữa. Tôi nghĩ là tôi sẽ không bao giờ mất đi đam mê bóng đá, thế nên, cơ thể tôi sẽ quyết định. Khi nào tôi kiệt sức, khi nào tôi không còn có thể tập luyện nổi nữa, tôi sẽ treo giày. Ai nấy cũng hỏi tại sao năm nay tôi vẫn chơi bóng, tôi hiểu suy nghĩ của họ chứ, nhưng bản thân tôi thì không bao giờ hỏi mình câu đó cả.
- Trong mùa 2018, ông chỉ chơi 10 trận, và ba trận ở mùa 2019. Ông cũng 53 tuổi rồi, đâu còn thi đấu dễ dàng gì phải không?
- Đúng vậy. Tôi vẫn còn có thể chơi bóng, vì tôi đầu tư công sức cho khâu chuẩn bị và còn vì tôi không gặp phải chấn thương nào nghiêm trọng cả. Tôi biết rõ mình cần phải chuẩn bị ra sao để tiếp tục thi đấu. Tuy nhiên, được vào sân hay không thì còn tuỳ vào lựa chọn của HLV. Dù là một cầu thủ kỳ cựu hay một cầu thủ mới 18 tuổi, tất cả đều phải nghe theo quyết định của HLV.
- Ông có khi nào đặt câu hỏi với HLV về tuổi tác của bản thân?
- Không bao giờ. Tôi biết mình là người lớn tuổi nhất, do đó tôi phải giữ bình tĩnh và kiểm soát cảm xúc. Mọi người sẽ nhìn vào tôi như một tấm gương. Nhưng thường cứ sau một trận đấu mà tôi không được vào sân, tôi sẽ tự đi tập riêng để giữ bình tĩnh.
- Thường thì những cầu thủ bóng đá sẽ giải nghệ khi họ không còn đủ sức để tập luyện nữa. Ông thì sao?
- Vì tôi đặc biệt mà (cười to). Tôi hiểu rõ thời gian đẹp nhất đời cầu thủ của tôi đã trôi qua, và cũng tôi đã chạm đến cái giới hạn của thể trạng. Nhưng tôi luôn cố gắng cải thiện một chút và một chút nữa. Nói cách khác, đầu óc tôi không có giới hạn.
- Thậm chí ở tuổi 53?
- Bóng đá là môn thể thao tập thể, anh có thể làm được rất nhiều thứ ngay cả khi không còn tốc độ và sức mạnh của tuổi trẻ. Một cặp tiền đạo 51 tuổi và 17 tuổi có khi còn hay hơn một cặp 25 tuổi.
- Một cầu thủ trên 50 tuổi thường gặp những vấn đề nào?
- Đơn giản là cầu thủ ấy có nhiều thứ để lo hơn cho sức khoẻ của bản thân. Ví dụ, một người bình thường ở tuổi 50 tuổi sẽ phải chăm sóc sức khoẻ kỹ hơn, không được phép ăn quá nhiều. Nhưng cá nhân tôi thì phải ăn đủ chất để bù đắp cho phần cân nặng mất đi trong khâu tập luyện, nếu không, làm sao tôi có thể chạy được. Chưa kể ở độ tuổi này, tung ra một cú sút thôi cũng đã là khó khăn hơn rất nhiều.
- Mọi người dường như đều tôn sùng ông, họ gọi ông là "Vua Kazu". Ông cảm thấy như thế nào về việc đó?
- Khi ra đường, tôi thường được gọi là "Vua Kazu". Tôi vẫn hay cảm thấy ngại nếu có ai đó gọi mình như thế. Thật sự đấy! Vì trong mắt tôi, bóng đá chỉ có một vị vua duy nhất thôi, đó là "Vua Pele". Nhưng tôi xem đó là cách mà mọi người muốn dành sự tôn trọng cho mình sau những gì tôi làm 30 năm qua. Dù gì, tôi cũng từng là ngôi sao lớn nhất bóng đá Nhật Bản, trong những năm 1990.
- Thi đấu cho nền bóng đá nước nhà, đó có phải là một trọng trách của ông?
- Trở thành một thần tượng đâu có nghĩa là tất cả với tôi. Tôi vẫn thích mọi người xem tôi là một tấm gương hơn - một tấm gương trên sân lẫn ngoài đời. Năm tôi 25 tuổi, tôi cảm thấy cứ như thể mình là trung tâm của thế giới. Nhưng rồi từ tuổi 30 trở đi, tôi biết rõ nếu không có sự giúp đỡ, hỗ trợ từ người khác, tôi sẽ không thể tiếp tục tồn tại trong bóng đá. Nếu muốn chơi bóng đến năm 52 tuổi, tôi phải hiểu mình chỉ là một thành viên của một tập thể. Tôi cần phải khiêm tốn.
- Ông từng trở thành một tượng đài ở Nhật Bản vì ông thi đấu ở Brazil. Đó có phải là một hành trình tuyệt vời?
- Ngày còn bé, tôi đã luôn mơ đến một ngày được chơi bóng ở Brazil, được rê dắt bóng như Pele. Cha tôi từng là thành viên trong phái đoàn của Liên đoàn bóng đá Nhật Bản ở World Cup Mexico 1970, ông thực hiện những thước phim với chiếc camera Super 8. Hồi đó tôi mới ba tuổi, nhưng đã được xem những hình ảnh về Brazil của Pele. Những hình ảnh đó khắc ghi vào trí nhớ tôi. Bác tôi lại là một thầy dạy bóng đá, ông dạy tôi cách rê dắt bóng, các động tác kỹ thuật, cũng như kể cho tôi nghe về Pele. Tôi ấp ủ mong ước được khám phá tất cả.
Miura thời khoác áo Genoa.
- Vậy năm 15 tuổi thì ông đã đến đâu ở Brazil?
- Tôi đến đội trẻ của CLB Atletico Juventus ở bang Sao Paulo và ở một nhà trọ chuyên dành cho các cầu thủ trẻ mới lập nghiệp. Ban đầu tôi không nói được ngôn ngữ của họ, vì thế quá trình hoà nhập diễn ra rất khó khăn. Trong mắt người Brazil khi ấy, tôi chỉ là một cậu trai giàu có người Nhật, một khách du lịch muốn học về bóng đá. Họ không xem tôi là một cầu thủ nghiêm túc.
- Thế còn các HLV, họ nghĩ sao?
- Họ không nói gì, nhưng họ cũng không dạy tôi nghiêm túc. Họ chỉ xem tôi như một vị khách và không bao giờ cho tôi cơ hội để thi đấu, ngay cả trong một trận đấu tập. Tôi cảm thấy rất thất vọng. Tôi không có cơ hội để thể hiện mình. Đó là kiểu thái độ điển hình của người Nhật. Tôi mới 16 tuổi, tôi trẻ nhất đội ngày đó, tôi cũng nhỏ con nhất đội, và tôi nhanh chóng nản chí.
- Vậy mà ông vẫn có những bước tiến?
- Tôi có kỹ năng nhưng thiếu sự tin tưởng. Tôi bắt đầu được thi đấu cho một đội bóng là tập hợp những người nhập cư Nhật Bản, ở giải vô địch dành cho các doanh nghiệp. Chúng tôi thi đấu với các đội bóng của những công nhân nhà máy và nhân viên hành chính thành phố. Họ toàn là người lớn cả, và đội chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Cuộc sống ở đó cũng không dễ dàng gì. Toilet thì không có cửa, không có vòi tắm nước nóng vào mùa đông, mùa hè phải tập luyện dưới cái nóng 40 độ C, và cả những chuyến đi xe buýt kéo dài 24 giờ,... Tất cả chúng đã dạy cho tôi tính kiên trì và nỗ lực. Tôi đã chiến thắng được trận chiến tinh thần ấy.
- Ông có nhớ gì về lần đầu gặp Pele?
- Tất nhiên nhớ chứ! Khi đó tôi ở Santos, CLB của Pele (Kazu đến Santos năm 1986, lúc 19 tuổi và thêm một giai đoạn nữa vào năm 1990). Chỉ khoác lên người chiếc áo đấu đó thôi cũng đã là một niềm vinh dự lớn lao. Thế rồi một ngày nọ, khi tôi đang cùng tập luyện ở đội trẻ, Pele bước vào phòng thay đồ. Ông đến để chụp ảnh cho CLB. Pele nhìn thấy tôi, tiến lại gần và nói: "Cậu có biết Kamamoto không? Anh ta là một tiền đạo to lớn?" Tôi quá phấn khích khi Pele nói tốt về một cầu thủ Nhật Bản. Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hôm ấy.
- Ông cũng từng chơi bóng ở châu Âu, đã đến Zagreb, Croatia vào cuối sự nghiệp. Nhưng chúng tôi còn nhớ cả hành trình của ông đến với Genoa, ở Serie A mùa 1994-1995. Có phải ông cũng mơ ước được chơi bóng tại Italy?
- Thời tôi còn ở Brazil, mỗi tuần luôn có một trận Serie A được chiếu trên truyền hình. Tất cả ngôi sao Brazil đều đến đó. Zico, Socrates, Falcao, Careca, Alemao, Dunga,... Và vì thế, tôi cũng mơ ước được đến Italy. Nhưng ngay trận đầu tiên gặp AC Milan, tôi đã chấn thương. Tôi bị gãy xương mũi sau một pha bóng với Franco Baresi và phải ngồi ngoài hai tháng. Cuối cùng, tôi được chơi 21 trong 34 trận của mùa giải. Tuy là cầu thủ Nhật Bản đầu tiên chơi bóng ở Italy, tôi luôn có cảm giác mình đã thất bại vì chỉ ghi được một bàn. Dẫu sao thì đó cũng là bàn thắng vào lưới Sampdoria trong một trận derby, và nó giúp tôi để lại được dấu ấn. Một vài năm trước, khi tôi quá cảnh ở sân bay của thành phố Naples, tôi tìm thấy một mảnh giấy kèm theo lời nhắn trên vali của mình từ một nhân viên sân bay: "Cảm ơn ông vì bàn thắng vào lưới Sampdoria." Tin nổi không?! Thời điểm đó là 20 năm sau khi tôi rời Genoa.
- Thế ông có những liên hệ nào với bóng đá Pháp không?
- Cầu thủ người Pháp khiến tôi ấn tượng nhất là Jean-Pierre Papin. Tôi từng được mời tham gia vào một vài buổi tập của AC Milan và tôi thật sự bị hút hồn bởi kỹ thuật của ông ấy. Papin ở một đẳng cấp khác phần còn lại. Sau này, Papin từng mời tôi đến trận đấu kỷ niệm sinh nhật tuổi 50 của ông ấy ở Marseille, vào ngày 30/5/1999. Tôi góp mặt vào đội ‘Những người bạn của Papin’, cùng với Zidane, Cantona, và được chỉ đạo bởi HLV Aime Jacquet. Tôi rất tự hào vì vinh dự đó.
- Trong màu áo tuyển Nhật Bản, ông cũng từng đối đầu tuyển Pháp.
- Phải, vào năm 1994, chúng tôi thua 1-4 ở Tokyo. Pháp khi ấy là một tập thể khá đẹp. Papin, Cantona, Ginola, Deschamps, Desailly, Blanc. Tôi cũng rất thích Djorkaeff. Tôi bất ngờ khi họ không có vé tham dự World Cup 1994 ở Mỹ. Trong lễ bốc thăm World Cup ở Nga, tôi được mời tham dự với tư cách là một huyền thoại của FIFA cùng với Pele, Maradona, Ronaldinho, Blanc, Desailly, Drogba. Marcel Desailly chúc mừng tôi vì tôi vẫn còn chơi bóng. Tôi có gặp Laurent Blanc ở phòng gym của khách sạn, ông ấy vô cùng bất ngờ khi thấy tôi tập nặng. Chúng tôi cùng nhau kể lại trận đấu nổi tiếng giữa Nhật Bản và Pháp năm 1994. Ông ấy không thể tin rằng sau ngần ấy năm trôi qua, tôi vẫn còn là cầu thủ chuyên nghiệp.
- Tuyển Nhật Bản của ông cũng từng dừng bước ở vòng loại World Cup 1994, như tuyển Pháp ở trận gặp Bulgaria - sau khi Iraq ghi bàn thắng ở phút bù giờ, gỡ hòa. Rồi kỳ World Cup 1998, ông không được gọi vào đội hình. Làm sao ông có thể nuốt trôi được việc chưa bao giờ tham dự World Cup?
- Năm 1994, đó thật sự là một bi kịch quốc gia. Còn năm 1998, đó là sự lựa chọn của HLV Takeshi Okada. Tôi là chân sút tốt nhất ở giai đoạn play-off. Tuy không oán giận Okada, chuyện đó vẫn là một cú sốc tinh thần, vì năm ấy là lần đầu tiên Nhật Bản dự World Cup. Khi đó, tôi cảm thấy mâu thuẫn. Có lúc tôi còn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được nhìn nhận là một cầu thủ chuyên nghiệp nếu không một lần chơi ở World Cup. Tôi cảm thấy mình không có giá trị gì cả. Đó vẫn là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi muốn kết thúc sự nghiệp chơi bóng.
Miura xem việc không được dự World Cup là một trong những niềm đau lớn nhất sự nghiệp. Ảnh: Reuters.
- Vậy điều gì hồi sinh lại con người ông?
- Vì cuộc gặp với Philippe Troussier. Cuối năm 1999, hợp đồng của tôi với CLB Tokyo không được ký tiếp, tôi chẳng còn gì cả. Thế rồi, Troussier, người vừa được bổ nhiệm làm HLV trưởng tuyển Nhật Bản khi đó, gọi tôi trở lại đội tuyển. Ông ấy bấy giờ đang xây dựng một tập thể mới để chuẩn bị cho kỳ World Cup 2002 ở Nhật Bản, với những cầu thủ trẻ. Ông ấy cần hai hay ba lão tướng được nể trọng trong đội hình để làm gương cho các cầu thủ trẻ.
- Vậy là Troussier đã khiến ông bị ấn tượng mạnh?
- Lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện là lúc đang tắm Onsen dưới chân núi Phú Sỹ, trong một đợt tập huấn. Tôi không nói tiếng Anh giỏi lắm, ông ấy cũng vậy, nhưng chúng tôi vẫn hiểu ý nhau. Tôi cảm thấy mình được tôn trọng và với tôi, được tôn trọng là thứ quan trọng với mỗi con người, nó mang đến sức mạnh tinh thần và là một triết lý sống. Trong mắt Troussier, một cầu thủ mà không thể nói chuyện được trước tập thể thì không tài nào thể hiện được mình trên sân cả. Vạn vật đều có liên hệ với nhau. Từ đó, một chương mới mở ra trong sự nghiệp của tôi. Điều đó thôi thúc tôi đến với Croatia, để hồi sinh lại bản thân. Tôi biết rằng mình vẫn còn yêu bóng đá lắm, tình yêu bóng đá vẫn mãi sống trong con người tôi, ngay cả khi những ước mơ không thể thành hiện thực.
- Vậy còn nỗi đau World Cup 1998, nó coi như đã đóng lại?
- Không, không bao giờ. Nhưng chúng ta cần phải lật cuộc đời sang một trang mới, phải tiếp tục chơi bóng. Thậm chí, tôi cảm thấy mình ngày càng trưởng thành và hoàn thiện hơn, cả trên sân bóng lẫn ngoài đời. Nhưng như tôi nói rồi, đó vẫn là một vết thương lòng. Mỗi lần xem Nhật Bản thi đấu ở World Cup, như năm 2018 ở Nga, tôi lại càng cảm thấy nhói đau.
- Phần nào đó, ông là nguồn cảm hứng cho nhân vật Olivier Atton trong "Đội trưởng Tsubasa". Tác giả Yoichi Takahashi từng nói thế này: "Cho dù tôi chủ yếu được truyền cảm hứng bởi Kempes và Maradona, nhưng tôi thật sự muốn nhân vật Olivier Atton phải có nhiều điểm tương đồng với Kazu Miura. Vì ông ấy chính là cầu thủ bóng đá người Nhật Bản đầu tiên thi đấu ở Brazil". Ông cảm thấy sao khi mình là nguồn cảm hứng cho một nhân vật huyền thoại như thế?
- Tôi thật sự rất tự hào, nhưng thú thật là tôi chưa bao giờ đọc bộ truyện manga nổi tiếng đó cả, cũng như chưa bao giờ xem tập phim nào trên truyền hình. Khi bộ truyện được xuất bản, tôi vẫn còn đang ở Brazil. Thực tế thì mọi người rất hay nói về tác phẩm đó, nhưng tôi không cảm thấy mình giống với nhân vật Atton nổi tiếng kia. Nhưng OK, tôi hứa, tôi sẽ đọc. Mà tôi cũng biết là ở nước các anh, truyện manga Nhật Bản nổi tiếng lắm.
Miura là hình mẫu ngoài đời thực, là cảm hứng để tác giả Yoichi Takahashi sáng tác nên bộ truyện tranh "Đội trưởng Tsubasa".
- Trong số cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá thế giới, không tính đến Pele – vốn là người ông tôn thờ - thì còn ai thật sự truyền cảm hứng cho ông không? Cruyff hay Maradona chẳng hạn?
- Khó nhỉ... Nếu phải chọn thì chắc tôi sẽ chọn Maradona, vì tôi thích cái tính ngông cuồng của ông ấy. Tôi thích phong thái của Maradona, ông ấy nói ra những gì mình thích trước bất kỳ ai. Cruyff thì lại thanh tao, nhã nhặn và đạo mạo. Maradona thì còn là hình ảnh biểu trưng của sự phản kháng trước chủ nghĩa bảo thủ, cá tính hiện đại, chống lại những trật tự vốn có của xã hội.
- Vậy còn Michel Platini?
- Ông ấy hả?! Trông hơi giống như một tay mafia, đúng không nhỉ? Gương mặt ông ấy hơi giống với một gangster. Tính tình ông ấy có lạnh lùng không? Mà kiểu người như vậy phổ biến ở Pháp lắm hả?
- Ở Pháp, Platini và Zidane là những người được nể trọng, họ là những huyền thoại bóng đá. Ngay cả sau khi Zidane húc đầu vào người Materazzi ở chung kết World Cup 2006.
- Cũng hợp lý khi họ được yêu mến. Họ đều từng là những cầu thủ kiệt xuất. Thứ bóng đá của Zidane là siêu lịch lãm, như nghệ thuật vậy và giống với Maradona. Nhưng một huyền thoại khép lại sự nghiệp của mình theo cách đó thì đúng là độc nhất vô nhị!
- Thế ông nhận xét thế nào về Kylian Mbappe? Cậu ấy thậm chí còn đang được so sánh với Pele ở Pháp đấy.
- Cậu ấy rất có tướng tá và lại còn rất trẻ nữa. Nhưng so với Pele thì... Ngày nay, gần như là không thể để một cầu thủ nào đó viết nên sự nghiệp như Pele. Vô địch World Cup tận ba lần, tôi không biết liệu còn có ai làm được không nữa.
- Vậy Neymar?
- Tôi thất vọng với cậu ấy lắm. Cậu ấy chỉ cố bị phạm lỗi hơn là cố chơi bóng.
- Thôi quay trở lại về ông. Ông hình dung thế nào vào ngày mình giải nghệ?
- Có lẽ là tôi sẽ không tuyên bố giải nghệ. Tôi muốn cứ thế kết thúc một buổi tập, chạy trên sân, tự mình cảm nhận rằng: Thế là hết. Tôi không tưởng tượng ra nổi cảnh mình nói lời giã biệt trước 50.000 người ở một SVĐ, dù tôi biết người hâm mộ sẽ muốn nói điều gì đó với tôi.
Miura đang cùng Yokohama FC chuẩn bị cho mùa giải 2020.
- Vậy khi nào ông sẽ làm điều đó?
- Tôi không nghĩ về điểm dừng. Tôi nói thật! Dù tôi biết thi đấu dịch vụ biên dịch thêm năm năm nữa sẽ rất khó, có thể là hai hay ba năm... Nhưng tôi không nghĩ về ngày đó. Tôi chưa có ý định giải nghệ. Trở thành một HLV, một vị chủ tịch CLB, một giám đốc điều hành, hay một chuyên gia bình luận trên truyền hình... tất cả chẳng thú vị gì với tôi. Tôi chỉ muốn là một "jogador" (Kazu nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, nghĩa là "cầu thủ"). Trong tiếng Pháp, "jogador" nói sao nhỉ?
- Joueur.
- OK. Tôi muốn là một "joueur" (Kazu nói bằng tiếng Pháp, nghĩa là "cầu thủ"). Đó là ước muốn duy nhất của tôi. Nếu có thể thì đến khi nào trút hơi thở cuối cùng mới thôi. Khi tôi chết, tôi không muốn người ta thông báo rằng "cựu cầu thủ Kazu Miura đã qua đời", mà tôi muốn họ nói rằng "cầu thủ Kazu Miura đã qua đời".